Bố chết, mẹ bỏ đi lấy chồng, cậu bé 10 tuổi sống dựa bà nội trong cảnh đói khát

Hoàn cảnh của cậu bé Đình khiến ai biết được cũng phải rơi nước mắt. Bố mất từ năm 2013, mẹ sau đó cũng bỏ đi lấy chồng để lại cậu bé cho bà nội nay đã bước sang tuổi 84 chăm sóc. Gia cảnh nghèo khó, cuộc sống của hai bà cháu bữa đói, bữa no cốgắng  gượng qua từng ngày.

Theo chân anh Hoàng Trung Sỹ- Chỉ huy trưởng quân sự xã Nậm Búng, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, chúng tôi đến thăm hai bà cháu bé Ngô Văn Đình khi bữa trưa cũng vừa đến. Trong ngôi nhà nhỏ, 1 chiếc mâm được bày ra với hai chiếc bát sứt miệng, 2 đôi đũa cùng 1 nồi rau rừng được nấu chín. Đình cho biết đã nhiều ngày nay hai bà cháu ăn thế này nên cũng thành quen, mấy tuần nữa ngô có hạt thì em sẽ được cải bữa sau.

“Có lúc mọi người cho gạo, con với bà nấu cơm ăn, lúc hết thì ăn rau rừng thế này cũng được. Cô nhìn vườn ngô nhà con kia kìa, nó sắp có hạt rồi, lúc đó hai bà cháu sẽ luộc ngô để ăn cô ạ”.

Hai bà cháu phải nương tựa vào nhau để sống

Đình lễ phép kể chuyện rồi lại cắm cúi ăn, có lẽ là em đói lắm nên ăn ngon lành, không 1 câu phàn nàn trước những ánh mắt e ngại của chúng tôi. Ngồi gần cháu, bà nội Lò Thị Tảnh năm nay đã bước sang tuổi 84, vừa ăn vừa rưng rưng khóc. Được anh Sỹ phiên dịch lại tiếng của người Thái, chúng tôi mới biết bà bảo thương cháu vì nhiều ngày nay không có cơm ăn nhưng tuyệt nhiên cậu bé ngoan và không đòi hỏi gì bởi em hiểu bà già yếu rồi không lao động được nữa.

“Ở thôn bản ai cũng biết và thương cho hoàn cảnh của cháu Đình bởi bố cháu mất từ năm 2013, sau đó mẹ cháu cũng đi lấy chồng ở cách đây 10km nhưng vì điều kiện hoàn cảnh nên ít về thăm cháu lắm. Như bà cho biết thì từ Tết đến giờ, chị ấy chưa về thăm mẹ và thăm con 1 lần nào cả. Không có ai chăm sóc, Đình ở với bà nội nhưng nhà các em thấy bà già quá rồi, chỉ quanh quẩn ở nhà được thôi. Thương cháu, mấy bữa trước bà cứ căm cụi chăm vườn ngô này đấy nhưng ngô còn non chưa ăn được nên có gì là bà cháu ăn tạm cho qua ngày thôi”.

Em phụ giúp bà một số công việc nhà
Nặng lòng thương cháu nhưng bà ngày một già yếu cũng đành bất lực

Gương mặt đầy vẻ lo lắng, anh Sỹ kể lại hoàn cảnh gia đình của bé Đình khiến chúng tôi như nghẹn lại. 10 tuổi, cậu bé chẳng còn ai bên cạnh ngoài bà nội nhưng sức bà yếu rồi, có làm được gì đâu nên em phải tự học cách chăm sóc bản thân mình và cả cách kiếm rau rừng để ăn. Ấy vậy nhưng cậu bé ấy không 1 lời than vãn, em ngoan ngoãn nghe lời và chăm cả bà mỗi khi bà đau yếu.

“Bà hay khóc 1 mình rồi lại lấy ảnh của bố con ra để nhìn nữa”- Cậu bé Đình tiếp tục thủ thỉ khi đang dở tay rửa bát phía sau nhà. Lúc này chúng tôi mới để ý kĩ đến em trong bộ quần áo lem nhem, cáu bẩn với những đường chỉ vá chằng vá chịt ở đũng quần và phía sau. Ngó trong nhà, em còn vài ba bộ nữa nhưng chẳng có cái nào còn lành nguyên, cái nào cũng rách tơi tả khiến bà lại ngồi lọ mọ khâu.

Dù mắt đã kém nhưng bà vẫn cố khâu cho cháu những chiếc quần bị rách
Vườn ngô- nguồn lương thực duy nhất của hai bà cháu

Rửa bát, dọn nhà xong xuôi, Đình lại lấy sách ra học ở bậu cửa sau nhà cạnh vòi nước cả ngày lúc nào cũng chảy róc rách. Nhìn cậu bé, người dân trong bản kể ngày nào em cũng tranh thủ học như thế để đến tối đỡ phải thắp điện. Thương cho em, ai có gì ăn cũng phần nhưng chỉ được chút ít, còn lại thì hai bà cháu vẫn phải tự lo liệu cuộc sống của mình.

Cùng chung tâm trạng với anh Sỹ, trao đổi với chính quyền địa phương xã Nậm Búng, anh Phạm Bá Dư – Chủ tịch UBND xã cho biết: “Hoàn cảnh của cháu Đình ở đây chúng tôi đều nắm được và rất lo cho cháu bởi bà nội già rồi, một mai bà mất đi thì không biết cháu sẽ như thế nào. Hiện tại cuộc sống của hai bà cháu vô cùng khó khăn nên về phía chính quyền xã và nhà trường mong muốn được các nhà hảo tâm giúp đỡ cho cháu để cháu có cái ăn, cái mặc, yên tâm đi học”.

Cuộc sống của cháu mai sau sẽ ra sao đây

Tạm biệt hai bà cháu cậu bé Đình để trở về Hà Nội, chúng tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi ánh mắt tồi tội của em khi bố mẹ chẳng còn bên cạnh. Và rõ nét hình ảnh giọt nước mắt của bà thương cháu đã lâu ngày không có bát cơm ăn… Xe lăn bánh, ngoái lại nhìn, thấp thoáng sau đồi, núi và những khúc quanh co là ngôi nhà bé nhỏ của hai bà cháu cũng đang khuất dần, khuất dần sau màu xanh của vườn ngô non chưa kịp ra hạt. Vườn ngô ấy với bà cháu đáng quý biết bao nhiêu bởi nó là niềm hi vọng duy nhất để cứu đói cho đứa trẻ 10 tuổi đáng thương bên bà nội già nua, ốm yếu.

Cậu bé rất nhớ cha của mình
Em rất ngoan và chăm chỉ học hành
Hai bà cháu chỉ còn biết nương tựa vào nhau để sống
Bà luôn cố gắng động viên cháu cố gắng học hành
Cuộc sống bữa đó, bữa no càng khiến bà lo lắng hơn
Hai bà cháu hy vọng vườn ngô sẽ cho năng suất cao